Hơn bốn mươi tuổi đầu, đã làm được gì cho đời ?....
Lại qua đi thêm một tuổi, mà sao vẫn thấy chông chênh....
Sống giữa bao người, " mà sao không ôm nổi, trái tim một con người"....
Nỗi buồn trong tim, sao không thể sẻ chia....
Gắng bằng nụ cười, thấy vô vị làm sao.....
Cố gắng lên ! Sao nói không thành lời. Cứ như tiếng thì thào của bà lão sắp đi xa......
Buồn, cô đơn.........